Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013
Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013
Hạnh phúc đê kiếm tiền hay kiếm tiền để hạnh phúc?
"Mày à, tao chẳng bao giờ lấy đồng tiền để có được hạnh phúc cả, đối với tao hạnh phúc để kiếm tiền!"
Cái thằng bạn cùng tuổi với nó nhưng luôn luôn có những cái tư tưởng luôn được xem là già và đôi lúc là khùng, nhưng nó lại thích điều đó! Chắc có lẽ là người nói triết lý về cuộc sống với nó nhiều nhất từ trước đến giờ trừ Ba nó ra. Bởi thế cứ mỗi lần ngồi lại cafe là lại huyên thuyên hàng giờ về chỉ 1 hoặc 2 chủ đề là cùng!
Cái điều nó đang tìm kiếm là niềm vui ở công việc, chứ không phải là để sinh tồn và đáp ứng những nhu cầu sinh lý cơ bản. Từ trước giờ mỗi lần thục lùi là nó lại cố gắng tăng tốc lên, và lần nào cũng làm được vì nó có mục đích sống, động lực thôi thúc và ít ra nó cảm thấy hạnh phúc ở những bước tiến nó đạt được. Ba, Mẹ, Em gái luôn bên cạnh và chả bao giờ bỏ mặt nó lúc nó cần! Lần này nó khác...
Có những thứ nó đã mất... niềm tin, động lực và nụ cười! Nó cứ ngỡ đã tìm lại được...nhưng chắc là không...
Tối nay nó quyết định một việc quan trọng!
Cố lên...cố lên...
Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013
Đường còn dài bước tiếp hay dừng lại
Hạnh phúc này nắm chặt hay buông tay?
Come back, you are wrong way!
Hạnh phúc này nắm chặt hay buông tay?
Come back, you are wrong way!
Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013
Góc kỷ niệm!
Cũng là nó, vẫn là con người ấy, vẫn cái nơi quen thuộc ấy nhưng so với cái khoảng 4 năm về trước thật nó không dám nhớ đến!
Ảnh: Công viên Lê Văn Tám
1 mình đi học, 1 mình ăn cơm rồi 1 mình lủi thủi ra công viên ngồi chờ đến giờ để đón xe bus đi học tiếp buổi chiều. Ngày nào cũng vậy riết nó quen với tất cả các tuyến xe bus ở Sài gòn, đến giờ phút này nó vẫn còn nhớ như in, đi đến đâu, xe số mấy, dừng trạm nào. Có những hôm nó đi đến 8 vé xe Bus, về nhà tận Thủ Đức là mệt lả người. Có hôm mình nó ngồi chờ xe bus mà bên cạnh có mấy cặp cứ hành động như phim Hàn làm nó ngượng chín cả mặt, cái thằng sinh viên từ quê vô thành phố chả biết gì nhớ lại những ngày tháng chẳng thể quên!
Và hôm nay, tuy chưa có thành tựu gì lớn lao nhưng nó tự tin rằng nó đã vượt qua được cái ngày tháng cơ cực ấy, vượt lên những giới hạn của bản thân và trưởng thành hơn rất nhiều!
Cũng là nó, vẫn là con người ấy, vẫn cái nơi quen thuộc ấy nhưng so với cái khoảng 4 năm về trước thật nó không dám nhớ đến!
Ảnh: Công viên Lê Văn Tám
1 mình đi học, 1 mình ăn cơm rồi 1 mình lủi thủi ra công viên ngồi chờ đến giờ để đón xe bus đi học tiếp buổi chiều. Ngày nào cũng vậy riết nó quen với tất cả các tuyến xe bus ở Sài gòn, đến giờ phút này nó vẫn còn nhớ như in, đi đến đâu, xe số mấy, dừng trạm nào. Có những hôm nó đi đến 8 vé xe Bus, về nhà tận Thủ Đức là mệt lả người. Có hôm mình nó ngồi chờ xe bus mà bên cạnh có mấy cặp cứ hành động như phim Hàn làm nó ngượng chín cả mặt, cái thằng sinh viên từ quê vô thành phố chả biết gì nhớ lại những ngày tháng chẳng thể quên!
Và hôm nay, tuy chưa có thành tựu gì lớn lao nhưng nó tự tin rằng nó đã vượt qua được cái ngày tháng cơ cực ấy, vượt lên những giới hạn của bản thân và trưởng thành hơn rất nhiều!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





